Tết "ta" hay "tây"

Bàn chuyện Tết nhân sắp đến Tết Người 'ta' phải ăn... Tết 'ta' Nếu Tết âm lịch là "di sản văn hóa"? Ăn Tết theo dương lịch: Tốt đủ mọi đàng... Thời đại văn minh, ăn Tết kiểu... làng xã

[Book] Hồi Ký Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc

Chúng tôi bắt đầu công bố dưới đây toàn văn tập hồi kí nhan đề GHI CHÉP THỰC VỀ VIỆC ĐOÀN CỐ VẤN QUÂN SỰ TRUNG QUỐC VIỆN TRỢ VIỆT NAM CHỐNG PHÁP (Hồi ký của

23.11.2012 "Ngày Hội Sáng Tạo Vì Khát Vọng Việt

Một trải nghiệm thật thú vị với một ngày đẹp trời. Và đây là một hình ảnh tôi lưu lại khoản khắc của buổi sáng hôm nay. http://cungtrungnguyentoichucvietnam.com/

Cha đã quên

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa,

hồi ký Nguyễn Hiến Lê

Đây là cuốn hồi ký Nguyễn Hiến Lê đầy đủ mà tôi đã tổng hợp lại từ cuốn hồi ký Nguyễn Hiến Lê do Goldfish làm và các chương còn thiếu trên mạng.

Sunday, July 8, 2012

The art of 7 steps studying quarrel skill

The art of 7 steps studying quarrel skill
  1. Authenticity: what opponent fears you curse that, using private secrets to curse, you can find them( private secrets) from talkative ladies.
  2. Attractiveness: choose a hot subject, have to perform expressive power, make a living description such as they see, they hear. To the important paragraph, you must to be emphasis, interruption that makes your story is too disgusting for you to say it.
  3. Make a story: imaging a story and an important principal doesn't fabcricate completely. Having three sentences lie, you must say one true sentence.
  4. Not only hard but also soft: when he/she keeps on quarrel, you can relax one minute. you do that everybody know that you really really don't want to reveal their private secrets, just because you are forced by him/her
  5. Know to curse: have to combine sound enough to curse, only she/he can hears it that everybody around can't know what happens. It's up to object.
    • young man: cursing about weak sex, primarily physiological.
    • middle-aged man: cursing his wife so nastily or scared wife.
    • young girl: cursing to meet perverted person.
    • middle-aged woman: cursing her husband having second wife.
  6. Instigate everybody: with large populace supporting to you. It's so great! Five mouths have ten sentences.
  7. Be flexible: belonging to your situation, you have to combine and arrange 6 principles above, plus more knowledge and accumulated experience.

Saturday, July 7, 2012

13 virtues with instruction words and timetable of BENJAMIN FRANKLIN

13 Virtues
  1. Extend: not to eat too much, not to drink to much.
  2. Silence: only say good things to people including myself, avoid to do trivial things.
  3. Order: arrang everything the way of orderly, divide the word with separate time
  4. Consistency: determined the right thing to do and do it completely with anyway.
  5. Savings: not to spend money but good things for myself and other.
  6. Diligence: not to waste time, not to do unnecessary things, do essential work.
  7. Honesty: not to use tricks to harm other, think straightly, say what I think
  8. Fairness: not to do wrong with anyone. dismiss my duties and give benefits for others.
  9. Moderation: avoid the excess.
  10. The Clean: preserve my body, costume and place cleanly.
  11. Humility: to learn Socrates
  12. Purity: not to be worry, distracted because of trivial things or nomarl risks
  13. Loyalty: regulate sex, only use to keep my heanoi2aracerace, avoid to be depressed or weak that harm to myself and others.
Timatable
  • Morning: What will I do today???
             --> 7h: wake up and persional hygience
                         make a plan to work today
             8h -12h: work with PLAN.
  • Afternoon: go on
            12h-13h: have rest and lunch.
            13h-17h: work(study)
  • Evening: What did I do today???
             17h-19h: have rest and dinner
             19h-23h( it's up to me): study
                                                    relax with listening to music, watching films or reading books
                                                    check result what I did today.

Friday, June 8, 2012

For GREAT Viet Nam

Today, I sit and watch video "Hello, Viet Nam", a lot of my feeling gets back: loving Viet Nam more and more, thinking about what I did for my motherland, what I will do for her.

Wednesday, June 6, 2012

I Love VietNam [320kbps]

A album I collect to express my love about motherland - Việt Nam (VietNam).

Tracklist

1. Bản Sắc Việt Nam
2. Bay Qua Biển Đông
3. Chung Mái Nhà
4. Cuộc Sống Muôn Màu
5. Cười Lên Việt Nam Ơi
6. Dân Nước Nam
7. Dòng Máu Lạc Hồng
8. Du Lịch Cùng Tôi
9. Đường Đến Ngày Vinh Quang
10. Hào Khí Việt Nam
11. Hãy Đến Với Con Người Việt Nam Tôi
12. Hello Vietnam
13. Hùng Thiên Âu Lạc
14. I Love Vietnam
15. Khi Tổ Quốc Cần
16. Lời Ru Âu Lạc
17. Lời Ru Ngàn Đời
18. Niềm Tin Chiến Thắng
19. Nơi Ấy
20. Nồng nàn Hà Nội
21. Quê Hương Tôi
22. Quê Hương Việt Nam
23. SaiGon radio
24. Sẻ Chia Khoảnh Khắc
25. Thương Quá Việt Nam
26. Tôi Yêu Việt Nam
27. Việt Nam Ơi
28. Việt Nam Quê Hương Tôi
29. Việt Nam Tiến Lên
30. Xinh Tươi Việt Nam

Link download

Updating

Monday, May 21, 2012

Tư cách và đạo đức cách mạng


 TƯ CÁCH CỦA ĐẢNG CHÂN CHÍNH CÁCH MẠNG

  1. Đảng không phải là một tổ chức để lam quan phát tài. Nó phải làm trỏn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho Tổ Quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng.
  2. Cán bộ của Đảng phải hiểu biết lý luận cách mạng, và lý luận cùng thực hành phải luôn luôn đi đôi với nhau.
  3. Khi đặt ra khẩu hiệu và chỉ thị, luôn luôn phải dựa vao điề kiện thiết thực và kinh nghiệm cách mạng ở các nước, ở trong nước và ở địa phương.
  4. Phải luôn luôn do nơi quần chúng mà kiểm soát những khẩu hiệu và chỉ thị đo có đúng hay không.
  5. Phải luôn luôn xem xét lại tất cả công tác của Đảng. mọi công tác của Đảng luôn luôn đứng về phía quần chúng. Phải đem tinh thần yêu nước và cần, kiệm, liêm, chính mà dạy bảo cán bộ, đảng viên và nhân dân.
  6. Mỗi công việc của Đảng phải giữ nguyên tắc và phải liên hợp chặt chẽ với dân chúng. Nếu không vậy, thì chẳng những không lãnh đạo được dân chúng mà cũng không học được dân chúng. Chẳng những không nâng cao được dân chúng, mà cũng không biết ý kiến của dân chúng.
  7. Mỗi công việc của Đảng phải giữ vững tính cách mạng của nó, lại phải khéo dùng những cách thức thi hành cho hoạt bát.
  8. Nếu không vậy thì không biết nắm vững các cách thức tranh đấu và các cách thức tổ chức, không biet1 liên hợp ích ngày thường và lợi ích lâu dài của dân chúng.
  9. Đảng không che giấu những khuyết điểm của mình, không sợ phê bình. Đảng phải nhận khuyết điểm của mình mà tự sữa chữa, để tiến bộ và để dạy bảo cán bộ và đảng viên.
  10. Đảng phải chọn lựa những người rất trung thành và rất hăng hái, đoàn kết họ thành nhóm trung kiên lãnh đạo.
  11. Đảng phải giữ kỷ luật rất nghiêm từ trên xuống dưới. Kỷ luật này là tư tưởng phải nhất trí, hành động phải nhất trí. Kỷ luật này là do lòng tự giác của đảng viên về nhiệm vụ của họ đối với Đảng.
  12. Đảng phải luôn luôn xết lại những nghị quyết và những chỉ thị của mình đã thi hành thế nào. Nếu không vậy thì những quyết định và chỉ thị đó sẽ hóa ra lời ói suôn mà còn hại đến lòng tin cậy của nhân dân với Đảng. Muốn cho Đảng được vững bền
Mười hai điều dó chớ quên điều nào.

PHẬN SỰ CỦA ĐANG VIÊN VÀ CÁN BỘ

1. Trọng lợi ích của Đảng hơn hết
Ngoài lợi ích của dân tộc, của Tổ Quốc, thì Đảng không có lợi ích gì khác. Cho nên Đảng phải ra sức tổ chức nhân dân, lãnh đạo nhân dân để giải phóng nhân dân và để nâng cao sinh hoạt, văn hóa, chính trị của nhân dân. Vì toàn dân được giải phóng, tức là Đảng được giải phóng.
Vì vậy, mỗi người trong Đảng phải hiểu rằng:
Lợi ích của cá nhân nhất định phải phục tùng lợi ích của Đảng.
Lợi ích của mỗi bộ phận nhất định phải phục tùng lợi ích của toàn thể.
Lợi ích tạm thời nhất định phải phục tùng lợi ích lâu dài.
Nghĩa là phải đặt lợi ích của Đảng lên trên hết, lên trươc hết. Vì lợi ích của Đảng tức là lợi ích của dân tộc, của Tổ Quốc.
Nếu gặp khi lợi ích chung của Đảng mâu thuẫn với lợi ích của cá nhân, thì phải kiên quyết hy sinh lợi ích của cá nhân cho lợi ích của Đảng. Khi cần đến tính mệnh của mình cung4phai3 vui lòng hy sinh cho Đảng.
Mỗi đảng viên, mỗi cán bộ phải hiểu rõ, phải thực hành như thế. Vì hiểu rõ và thực hành như thế, cho nên trong Đản ta đã có những liệt sĩ oanh liệt hy sinh cho Đảng, cho dân tộc, cho Tổ Quốc, mà tiếng thơm để muôn đời. Các liệt sĩ đó đã nêu gương anh dũng cho tất cả đảng viên và cán bộ ta bắt chước.
Ham muốn địa vị, tìm cách phát tài, ra mặt anh hùng, tự cao tự đại,… Đó đều là trái với lợi ích của Đảng.
2. Đạo đức cách mạng
Gồm 5 điều: nhân, nghĩa, trí, dũng, liêm
a.    NHÂN: là thật thà thương yêu, hết lòng giúp đỡ đồng chí và đồng bào.
-      Vì thế mà kiên quyết chống lại những người, những việc có hại đến Đảng, đến nhân dân.
-      Vì thế mà sẵn lòng chịu cực khổ trước mọi người, hưởng hạnh phúc sau thiên hạ.
-      Vì thế mà không ham giàu sang, không e cực khổ, không sợ oai quyền.
b.   NGHĨA: là ngay thẳng, không có tư tâm, không làm việc bậy, không có việc gì phải giấu Đảng. Ngoài lợi ích của Đảng, không có lợi ích riêng lo toan. Lúc Đảng giao cho việc, thì bất kỳ to nhỏ, đều ra sức làm cẩn thận. Thấy việc thì làm, thấy việc phải thì nói. Không sợ người ta phê bình mình, mà phê bình người khác cũng luôn luôn đúng đắn.
c.    TRÍ: vì không có việc tư túi nó làm mù quáng, cho nên đầu óc trong sạch, sáng suốt. Dễ hiểu lý luận. Dễ tìm phương hướng. Biết xem người. Biết xem việc. Vì vậy, mà biết làm việc có lợi, tránh việc có hạ cho Đảng, biết vì Đảng mà cất nhắc người tốt, đề phòng người gian.
d.   DŨNG: là dũng cảm, gan góc, gặp việc phải có gan làm. Thấy khuyết điểm có gan sửa chữa. Cực khổ khó khăn, có gan chịu đựng. Có gan chống lại những sự vinh hoa, phú quý, không chính đáng. Nếu cần, thì có gan hy sinh cả tính mệnh cho Đảng, cho Tổ Quốc, không bao giờ rụt rè, nhút nhát.
e.    LIÊM: là không tham địa vị. Không tham tiền tài. Không tham sung sướng. Không tham người tâng bốc. Vì vậy mà quanh minh chính đại, không bao giờ hủ hóa.
Chỉ có một thứ ham là ham học, ham làm, ham tiến bộ.
          Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù tài giởi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân. Vì muốn giải phóng cho dân tộc, giải phóng cho loài người là một công việc to tát, mà tự mình không có đạo đức, không có căn bản, tự mình đã hủ hóa, xấu xa thì còn làm nổi việc gì.
 (trích từ sách "Sửa đổi lối làm việc”) 

Trái tim tôi đã ở Đồng Nai

Trái tim tôi đã ở Đồng Nai

Trái tim tôi đã ở Đồng Nai, vậy tôi phải ở đâu? Và giờ ở đâu, cô gái ấy?

Cả cuộc đời tôi sẽ không quên cái ngày cuối năm 1976 ấy ở Xuyên Mộc.
 Lúc đó, tôi đã lên Xuyên Mộc được hơn một năm, vậy mà vẫn chưa qen được cái lạnh cuối năm ở đây. Trời lạnh đến nỗi đi sau lưng tên bạn nào cũng tưởng nó đang hút thuốc, nào ngờ mình cũng đang thở ra khói như nó mà đâu hay. Đêm có hôm lạnh đến nỗi không ngủ được, phải đốt một đống củi rồi ngồi trùm mền, hơ tay, uống nước hà hủ ô nấu thật đặc để đỡ ghiền cà phê, nói chuyện đời. Thú vị nhất là chờ cho mấy chàng thiện xạ trong đơn vị về, vác theo được chú cheo chú mễnh nào đó để nấu nồi cháo đậu xanh, cừa thổi vừa húp mà nghe vị ngọt của rừng thấm đến từng chân răng. Cuối cùng, khi đám lủa đã tàn, mỗi thằng khều vài thanh củi hồng ra phí dưới võng mình, chó chút hơi ấm để ngủ được đến sáng, bắt đầu một ngày “cày bừa” mới.
Cuối năm , rừng Xyên Mộc vào xuân, càng đẹp hơn. Phong lan nở rực rỡ trên cành và trên vách những căn nhà đơn sơ của anh em Thanh Niê Xung Phong chúng tôi. Chim rừn kéo nhau về trò chuyện líu lo, sảng khoái. Con sông Ray như trong hon và rộn rã tiếng cười anh em những trưa nắng ra lội bì bõm…
Đúng lúc trời đất đep như vậy, thì quỷ quái thay, tôi lại lăn ra bệnh. Mà lại là bệnh thập tử nhất sinh nữa chứ. Ai cũng tưởng, và nhất là chính tôi tưởng, rằng tôi đã phải qua đời vì cơn sốt rét ác tính đến đến mê sảng ấy rồi chứ.
Y sĩ của Trường thanh niên xây dụng cuộc sống mới Xuyên Mộc lúc ấy là anh Dưỡng. Vài viên Chloroquine trong tủ thuốc cuối quý đã cạn ấy không đủ đê anh dám giữ tôi lại ở đơn vị. Mắt tôi đã thất thần. Anh hết vía lật đật đề nghị cho xe chở tôi đi, đến ngay nơi chuyên môn gần nhất là trạm xá huyện. Nửa tỉnh nữa mê, tôi càng tin mình sắp chết khi anh Dưỡng lầm bầm trên đường đi:
-         Ba Đức ơi, mày chết thì tới đó hãy chết, đừng chết bây giờ phiềm tao lắm!
Hại thay lúc ấy trạm xá chỉ còn mỗi một cô y tá kiêm đủ thứ các cái, lại mới ra trường sau một lớp học có ba tháng, còn trẻ măng. Người y sĩ trưởng trạm xá đã mắc đi họp thường kỳ hàng tháng ở Biên Hòa. Thế là cô ta cuống quýt chích cho tôi mấy mũi thuốc theo “chỉ thị” của anh Dưỡng. Được  thế, anh Dưỡng lục lọi tủ thuốc một cách tự nhiên, tống thêm vô họng tôi cả chục viên đủ loại, làm tôi càng nhất ngư hơn vì bụng trống trơn sau mấy bữa bỏ ăn.
Tôi còn nhớ trưa hôm đó, lúc anh Dưỡng chạy vội ra chợ Bà Tô tìm món gì ăn, bỗng dưng tôi tỉnh lại, lòng thấy xót xa khi đinh ninh đây là con lai tỉnh cuối cùng trước khi chết. Cảnh  vật trước mắt tôi quay cuồng một hồi, rồi một gương mặt hiện ra,  mờ mờ dần y như một cảnh phục hiện quá khứ trên phim ảnh.
Đó là gương mặt xinh đẹp của một cô gái, và trời đất ơi, cô ta đang ngồi khóc, mước mắt đầm đìa. Tôi cố lục lọi trong cái đầu đang nhức nhối của mình xem thử đây là ai? Và tôi đang ở đâu? Dù sao, tôi cũng nhớ rất rõ là mình chưa có vợ mà cũng chẳng có người yêu, lại không thiếu nợ ai cả. Mà trong trường hợp tôi đang gần chết này, rõ ràng chỉ có một trong ba loại nhân vật đó mới có thể đến ngồi bên giường tôi mà khóc dầm non dầm nước như vậy.
Tôi thu hết sức tàn, ngóc đầu dậy hỏi:
-         Cô là ai, sao lại ngồi đây khóc trong phút lìa đời của tôi?
Mắt cô gái bỗng sáng rỡ lên, trông đẹp não nùng với mấy ngấn lệ còn đọng quanh mi:
-         A, anh sống rồi hả? Tôi cứ sợ anh chết.
Tôi thều thào:
-         Đừng mừng sớm. Tôi sắp chết rồi.
Cô gái cuống quýt, lay tôi:
-         Đừng anh! Đừng chết anh! Anh chết làm gì?
Say này, cứ nghĩ lại lúc đó là tôi lại thấ tức cười. Nhưng  thú thật khi ấy, nghe hỏi vậy, tôi đã ứa nước mắt. Mình chết làm gì nhỉ? Sao mình lại phải chết nhỉ? Mình còn trẻ quá, mới hai mươi tuổi, còn muốn sống, còn yêu đời, còn cống hiến được nhiều, tại sao mình phải chết nhỉ? Mình lại chưa được cô gái nào yêu. Chưa từng được hôn một cô gái. Nghe nói như thế chết sẽ không nhắm mắt, vậy thì kẹt quá, làm sao siêu thoát được!
Tôi thở dài:
-         Biết sao giờ? Tới số rồi thì phải chết thôi. Chút nữa cô làm ơn vuốt mắt giùm tôi.
Cô gái bụm mặt lại ré lên:
-         Trời ơi, đừng nói vậy. Thấy ghê quá! Chút có chết anh nhớ nhắm mắt đi!
Tôi tủi thân chảy nước mắt, tự dưng thấy buồn ghê gơm. Người bệnh nặng mà bỗng dưng quá vui hay quá buồn! Tôi tin mình sắp “một đi không trở lại”.
-         Tôi không nhắm mắt được đâu!
-         Sao vậy anh?
-         Vì tôi chưa có người yêu. Chưa được ai thương mình hết.
Cô gái bặm môi, có vẻ suy nghĩ. Trôn cô trẻ măng, chừng mười tám tuổi là cùng. Mà tôi trẻ chớ có già gì đâu. Vậy mà sao cô ngồi đó, khỏe mạnh, mơn mởn, còn tôi nằm đây, chuẩn bị nghỉ thở? Ức quá!
Chắc cô gái cũng đã nghe và đã tin, về lý do tầm bậy của những cái chết mắt mở. Cuối cùng cô ấp úng:
-         Vậy tui… tui… thương anh nhe. Được không?
Tôi thấy lòng an ủi, dù biết đây chỉ là chút tình cảm con người với nhau trước cái chết của đồng loại. Hay có khi chỉ vì cô gái này sợ phải vuốt mắt tôi thôi? Tôi nhìn đôi môi trái tim đỏ hồng một cách tự nhiên của cô, nghĩ thầm:
-         Nếu được cô này hun một cái thì mình chết cũng được an ủi. Chắc là nhắm mắt được.
Rất sáng suốt trong giây phút cuối, tôi nói:
-         Không được!
-         Sao không được? Tui thương anh mà? Tui chưa thương ai hết đó.
-         Thương thì phải cụ thể.
-         Cụ thể là sao?
-         Cô hun tôi một cái thôi. Tôi sẽ nhắm mắt đàng hoàng. Và chẳng những sẽ không về phá cô mà còn phù hộ cho cô được có chồng đẹp trai, chung thủy. Hun đi, tôi chết liền thôi, không ai biết đâu.
Xanh mặt khi nghĩ đến chuyện tôi có thể về phá, cô gái nhìn quanh một vòng, lại bặm môi…
-         Được rồi, tôi hun anh một cái thôi nhe.
-         Ừ.
-         Anh nhắm mắt lại đi!
-         Rồi!
Một chút im lặng. Một hương thơm thoang thoảng tỏa gần. Và bất chợt môi tôi được một vật gì hết sức mềm mại mà êm ái, âm ấm và thơm thơm, đụng nhẹ một cái. Tôi thấy đầu óc lùng bùng rồi hết biết gì hơn.

***

Dĩ nhiên lần đó tôi đã không chết, vì chết là hết chuyện rồi. Tôi sống, sống nhăn, sống sất mạnh khỏe, có thể nhờ cái hôn đầu đời thần tiên ấy cũng không chừng.
Có một người đã chứng kiến cái hôn đã làm tôi bất tỉnh ấy. Đó là anh Dưỡng. tình cờ thôi. Anh đi mua cơm về, bước qua cửa sổ thì thấy. Say này, chuyện đó trở thành giai thoại trong đơn vị. Mỗi lần nhắc tới tôi, anh Dưỡng giơ ngón tay cái lên:
            Thằng đó là con quỷ! Bệnh gần chết mà vẫn dụ được con gái người ta. Trong đời tao chưa từng thấy.
Còn lúc đó anh chỉ im lặng dụi mắt. Sau đó, thấy tôi thực tình mê man, and lật đật chở tiếp tôi về Bà Rịa. Ở đó, người ta chuyền nước biển và chích thuốc đặc trị cho tôi. Rồi vì tôi là Thanh Niên xung phong thành phố Hồ Chí Minh, chiếc Jeep đơn vị lại tiếp tục đưa tôi về thành phố. Ra viện, tôi nhận được quyết định về một đơn vị ở Củ Chi, chắc là do ban chỉ huy nhận thấy sức khỏe tôi không thích hợp với vùng rừng rú Xuyên Mộc.
Công việc những năm ấy, bạn nhớ lại đi, cứ lôi nhau đến, ngập đầu ngập cổ. Tôi đào kinh tưới, trồng đậu phộng ở Củ Chi; về Lê Minh Xuân lên liếp trồng thơm; xuống Kiên Giang trồng lúa; rồi lên đường đi phục vụ chiến đấu ở biên giới Tây Nam. Cực khổ mà vui, và thời gian lướt qua vù vù với những con người bận rộn.
Vậy mà tôi vẫn không sao quên được cô gái ấy ở Đồng Nai, cô gái mà tôi chưa biết tên, đã xuất hiện và biến mấ như trong mơ, như trong cổ tích và cũng như trông cổ tích, cô đã hôn tôi và cứu sống tôi. Tôi tự cho phép mình những phút nghĩ lãng mạn như vậy, bởi con người không có những phú ấy thì đời sống sẽ tẻ nhạt biết bao.
Tôi không sao quên được cô gái vô danh ấy, không sao quên được đôi mắt lo lắng, sợ hãi, log lanh nước mắt, đôi môi đỏ hồng mềm mại, ấm áp của cô. Tôi chỉ thu xếp được một lần đi tìm cô vào năm 1978. Thay vào chỗ cô ở cái trạm xá nhỏ bé ấy, là một chàng y tá bự con, giộng ồ ề như vịt xiêm lai. Anh hỏi tôi tìm ai. Tôi ấp úng tả hình dáng cô gá. Anh hỏi cô gái tên gì? Tôi ú ớ nói quên rồi. Anh lắc đầu cho biết không hề biết ai như vậy. Anh về đây lúc cái trạm xá còn có mỗi một ông y sĩ. Nghe nói trước đó cũng có một cô y tá nhưng cô ấy đã tình nguyện lên phục vụ khu kinh tế mới ở Đồng Hiệp ơ huyện Tân Phú rồi. Anh cũng không biết tên cô ta. Chắc ông y sĩ còn nhớ nhưng ông ta lại vừa đi nghỉ phép năm …
Phép tôi không đủ để đi Tân Phú so với tình hình xe cộ gay go thời ấy. Tôi trở về Củ Chi, lòng cứ ngẩn ngơ. Cô gái Đồng Nai của tôi ơi, em tên gì và có còn nhớ tôi chút nào không, người bệnh nhân đặc biệt một trưa cuối năm trạm xá vắng người? Có thể em tưởng tôi đã chết rồi, chết nhắm mắt đàng hoàng. Và vì vậy em đã quên tôi rồi, dù có thể đúng tôi là là người đầu tiên em đã nói tiếng “thương”, và đã thương rất cụ thể, theo đúng yêu cầu.
Vậy đó, có những người mà mình có thể sống gần hàng mấy năm mà vẫn dễ dàng quên ngay, tưởng như không hề có họ trong đời. Còn có những ngươi mà chỉ gặp nhau chút thôi, có khi chưa kịp biết tên, vẫn cứ sống mãi trong nỗi nhớ của mình. Cô gái Đồng Nai của tôi, làm sao được một lần nhìn lại cặp mắt và đôi môi ngày nào. Và không chừng, nếu trên tay em không có một đứa nhỏ và bên cạnh em không có một anh đàn ông đầy diễm phúc nào, tôi sẽ…
Giữa năm 1979, các liên đội Thanh Niên xung phong hoàn thành nghĩa vụ quốc tế trở về thành phố. Có mặt trong đoàn quân ấy, tôi vội vã xin một tờ giấy đi Đồng Hiệp. Trong những ngày gian khổ nhất đời đã a, gương mặt cô gái Đồng Nai ấy vẫn có mãi bên tôi. Và những lúc hòm đạn trên vai đã nặng như một trái núi mà đường dây trước mặt vẫn còn xa mịt mù, cái gương mặt ấy lại xuất hiện, nâng tôi lên tiếp tục bước tới…
Phụ trách trạm xá Đồng Hiệp là một chị y sĩ trung niên mập mạp, dưới quyến là một cô y tá ốm nhách, mặt đầy mụn. Nghe tôi tả xong, chị cũng lắc đầu:
-         Tôi và cô Nga này mới về đây mấy tháng, chẳng biết ai như vậy cả.
Bực mình, tôi lên tìm chủ tịch xã. Thì cũng lại là chủ tịch mới, chủ tịch cũ đã đươc đi học. Tính ra cái xã kinh tế mới này đã ba lần thay chủ tịch, từ ngay thành lập. Hỏi mãi mớ ra, đúng là thuở “khai thiên lập địa” xã kinh tế mới này, có một cô y tá như thế. Năm 1978, bọn Pôn Pốt hoành hành, tàn sát người Việt Nam ở Tây Ninh, An Giang…, nhiều thanh niên Đồng Nai không chịu nổi, xin vào bộ đội. Trong số đó, lại vẫn có cô gái lúc nào cũng sẵn sàng tình nguyện ấy của tôi. Có người còn nhớ cô tên Lan, một cái tên rất bình thường, giản dị…
Tôi về, được cho đi học công nhân kỹ thuật ở Lien Xô năm năm. Nước bạn tuyệt đẹp, vậy mà năm năm, vẫn không một ngày tôi quên được cô gái Đồng Nai của tôi. Vừa trở về lại thành phố tron mùa xuân này,tôi lập tức nghĩ ngay đến việc đi tìm cô. Nhưng biết tìm đâu đóa hoa lan ấy, tìm đâu giữa hàng ngàn hàng vạn cô gái tên Lan của Đồng Nai bao la bát ngát?

***

Trái tim tôi đã ở Đồng Nai, vậy tôi phải ở đâu? Và giờ ở đâu, cô gái ấy?
Bạn ơi, có thương tôi thì hãy chỉ giùm, kẻo tôi lại phải chết không nhắm được mắt bây giờ?
18.10.1982
(trích từ sách Không Quên )

Thursday, May 17, 2012

The Wonderful World of Nat 'King' Cole


Album: The Wonderful World of Nat 'King' Cole
Artist: Nat King' Cole
Genre: Jazz
Bitrate: 192kbps
Size: 74.6MB
Time: 54'07''

Tracklist
01. When I foll in love
02. Unforgettable
03. Love is here To Stay
04. Autoumn Leaves
05. Smile
06. Stardust
07. A Nighting Sang In Berkely Sang
08. Love Is A many Spendored Thing
09. Tenderly
10. Blue Gardenia
11. Walking´ My Baby Home
12. Love Lettlers
13. Let´s Fall In Love
14. There Goes My Heart
15. let There Be Love
16. The More I See You
17. When you´re smiling
18. Dear Lonely Hearts
19. Too Young
20. The Very Thought of you
21. For All We Know
22. Darling je Vous Aime beaucoup

Link to download
Updating